Lặng yên dưới vực sâu

Tôi muốn viết về Phống, về con người ở U Khố Sủ và về một câu chuyện bi thương dưới vực sâu lặng yên của Đỗ Bích Thúy. Viết về một thứ cảm xúc của mình khi dõi theo… chuyện tình cảm của những con người mộc mạc như vách núi trên rẻo cao, vùng núi đá tai mèo. Nó lắm niềm u uẩn khiến nỗi buồn của người đọc khôn khuây khi chạm vào một cuộc đời, hai cuộc đời… trong ấy.

 

Continue reading “Lặng yên dưới vực sâu”

Mùa hè nhớ mùa đông

Mùa này rất mưa, sau cơn mưa là cái nóng khó chịu chứ không mát như cơn mưa đầu mùa. Vì vào mùa nên vừa mưa xong trời lại oi tiếp để đón cơn mưa khác. Người liêu xiêu mệt nhừ theo. Ngồi nhớ lại một mùa đông vì cứ tưởng mùa ấy đã cất vào đây, hóa ra chưa từng. Nhờ vậy mà có việc làm để quên cơn sốt ngầy ngật hai ngày nay, uống mấy viên cảm cúm rồi mà vẫn chưa bớt.

Continue reading “Mùa hè nhớ mùa đông”

SAMSARA – Cõi ta bà

Một buổi chiều mưa. Sau khi đọc xong 2 phần đầu bài viết về Tibet của chị TT. Mình đã bật thốt lên “ôi, Lhasa nhớ quá!” Xã nhà nói mình nổ văng mạng… Đến Tibet hồi nào mà kêu nhớ. Rồi đến phần 5 Lhasa của chị thì mình nhớ ra cái tên Tashi. Mình kể lại cho chị nghe về câu mắng của xã nhà kèm thêm câu: “Em ảo tưởng cho đời em bớt nghèo nàn” Chị đọc rồi chỉ gởi một cái like. Mà thật đó vị Lạt ma em biết là từ trong phim, và dòng sông băng chị úp em có thấy qua trong một cảnh quay đẹp thổn thức. Lục lại bộ phim từng làm mình nhức nhối và gặp bài viết ngắn mà đủ đầy này. Gởi lời cám ơn tác giả và xin cop lại của blog VMC bài viết này, nhé!

Continue reading “SAMSARA – Cõi ta bà”